»
Tin Tức
»
Khai Phá
»
Viết Cho Nhau
KP Vũ văn Nhuần
Một trong những lời tiên tri của “Ngôn sứ tập thể” Khai Phá đã được ứng nghiệm đó là “Cha Già Nhuần” bên cạnh Cha Già Ðiểm, Cha Phó Long, và Cha Già Hảo. Toàn lớp đã biết trước những vị này “Muốn làm Linh Mục” và “Sẽ Làm Cha”. Hôm nay xin đươc suy niệm về lời tiên tri ấy và viết đôi dòng về Linh Mục Tiến Sĩ Vũ văn Nhuần, một công dân Gia-na-đại gương mẫu đã từng mang quốc tịch Khai Phá.
KP Vũ văn Riễn
Trong cái gọi là “Cục R” của lớp Khai, những gì béo bở, ngon ngọt thì phần lớn thuộc vể chàng Ry mập, nếu không phần lớn thì Ry cũng luôn có sáng kiến và đi bước đầu trong mục này. Những gì có tính cách chỉ đạo, “rềnh rang to truyện” như “xây Trường Sơn” hay “dựng Sao Chổi” thì thuộc chàng Rũng đen. Và dĩ nhiên, những gì thuộc diện thi hành âm thầm và hiền lành thì thuộc bác Cò Riễn. Có phải thế không Khai Phá?
KP Vũ văn Tốn
Trong lớp KP có một ngưòi khi đến tuổi tứ tuần thì được anh em dặt cho một tên mới, đó là “Mr. Let Me See”. Ai vậy? Xin cứ .. từ từ vì tôi đang muốn viết về Vũ văn Tốn, một người từng chết đi sống lại vì không ai xin lễ cầu nguyện. Bây giờ bạn lại muốn biết tại sao có cái tên cúng cơm này? Xin cứ từ từ. Tôi sẽ kể cho bạn nghe với điều kiện phải cho tôi cái áo giáp chống “lựu đạn”.
KP Vũ xuân Huyên
Không biết tại sao từ lâu nay, cứ mỗi lần nghĩ đến bác Huyên tôi lại nhớ lời Thánh Vịnh “Người công chính tươi tốt như cây dừa”. À đúng rồi, mấy năm trước bác Huyên qua Texas làm lễ cưới cho một đệ tử, có ghé Los Angeles thăm chúng tôi. Chúng tôi đây là Tuyến và tôi. Ở Mỹ nhìn Mỹ quen rồi, vậy mà khi gặp Bác thì tôi vẫn như hồi Tiểu Chủng Viện nhìn các Cha mới đi du học Roma về vậy. Nói theo mẹ già của tôi là “Lạy Chúa tôi, Cha đẹp quá”. Mà bác đẹp thật. Ðẹp như Phật vậy. Mà cười thì còn “vui” hơn Phật Ấn Ðộ và nói truyện thì còn “tếu” hơn cả Phật Tây Tạng nữa. Ðúng là Phật Khai Phá trên đất Thuỵ Sĩ yên bình.
KP NGUYỄN VĂN TỐ
“Ði đâu cũng chỉ thấy đầu”. Ðó là đặc điểm của bác Tố kênh Thầy Ký. Bác bỏ chủng viện, bỏ Ðức cha già theo cha Việt Anh, Việt Em lên Ðà Lạt Tận Hiến. Ðúng là khéo vẽ chuyện. Ở đâu chẳng là tu. Tu đâu chẳng tận hiến, không lẽ tu ở Long Xuyên , ta chỉ phải hiến có một nửa hay một phần ba thân thể và cuộc đời ? Nếu chỉ phải hiến nửa người trên, giữ lại nửa người dưới thì số tu xuất sẽ xụt xuống 1%..và có lẽ tôi với bác và nhiều anh em tu xuất khác bây giờ cũng quản hạt, chánh sở hay đức ông gì rồi.
Cụ Thượng BÙI ÐỨC HIỀN
Anh em gọi Bùi Ðức Hìền là cụ Thượng, vì Hìền có dáng dấp, cung cách và ngôn từ của một ngài Thượng Nghị Sĩ.
KP Bùi văn Nghiệp
Một trong những người bạn thuở ‘ngày xưa còn bé’ của tôi là Bùi văn Nghiệp. Nghiệp sinh trưởng trong một gia đình nho học. Thân phụ anh là người chơi cờ tướng có hạng trong Kênh F2 hồi thập niên 60. Lúc nhỏ Nghiệp theo anh Khoa, anh Việt, chị Túc, chị Hường, và chị A đi học thầy giáo Thắng bên Kênh G, Xứ Long Bình. Nhà Nghiệp xéo nhà tôi bên kia sông, nhưng mãi đến Lớp Nhì hai đứa mới thân biết nhau.













